山中感兴三首
山中有流水,霜降石自出。
骤雨东南来,消长不终日。
故人书问至,为言北风急。
山深人不知,塞马谁得失。
挑灯看古史,感泪纵横发。
幸生圣明时,渔樵以自适。
shān
山
zhōng
中
yǒu
有
liú
流
shuǐ
水
,
shuāng
霜
jiàng
降
shí
石
zì
自
chū
出
。
。
zhòu
骤
yǔ
雨
dōng
东
nán
南
lái
来
,
xiāo
消
zhǎng
长
bù
不
zhōng
终
rì
日
。
。
gù
故
rén
人
shū
书
wèn
问
zhì
至
,
wéi
为
yán
言
běi
北
fēng
风
jí
急
。
。
shān
山
shēn
深
rén
人
bù
不
zhī
知
,
sāi
塞
mǎ
马
shuí
谁
dé
得
shī
失
。
。
tiǎo
挑
dēng
灯
kàn
看
gǔ
古
shǐ
史
,
gǎn
感
lèi
泪
zòng
纵
héng
横
fā
发
。
。
xìng
幸
shēng
生
shèng
圣
míng
明
shí
时
,
yú
渔
qiáo
樵
yǐ
以
zì
自
shì
适
。
。