山中逢道士云公

唐代 孟浩然
春余草木繁,耕种满田园。 酌酒聊自劝,农夫安与言。 忽闻荆山子,时出桃花源。① 采樵过北谷,卖药来西村。 村烟日云夕,榛路有归客。 杖策前相逢,沂然是畴昔。 邂逅欢觏止,殷勤叙离隔。 谓予搏扶桑,轻举振六翮。② 奈何偶昌运,独见遗草泽。 既笑接舆狂,仍怜孔丘厄。 物情趋势利,吾道贵闲寂。 偃息西山下,门庭罕人迹。 何时还清溪,从尔炼丹液。
chūn cǎo fán   gēng zhòng mǎn tián yuán
zhuó jiǔ liáo quàn   nóng ān yán
wén jīng shān zi   shí chū táo huā yuán  
cǎi qiáo guò běi   mài yào lái 西 cūn
cūn yān yún   zhēn yǒu guī
zhàng qián xiāng féng   rán shì chóu
xiè hòu huān gòu zhǐ   yīn qín
wèi sāng   qīng zhèn liù  
nài ǒu chāng yùn   jiàn cǎo
xiào jiē kuáng   réng lián kǒng qiū è
qíng shì   dào guì xián
yǎn 西 shān xià   mén tíng hǎn rén
shí huán qīng   cóng ěr liàn dān