山中访道者

唐代 于鹄
触烟入溪口,岸岸唯柽栎。其中尽碧流,十里不通屐。 出林山始转,绝径缘峭壁。把藤借行势,侧足凭石脉。 v牙断行处,光滑猿猱迹。忽然风景异,乃到神仙宅。 天晴茅屋头,残云蒸气白。隔窗梳发声,久立闻吹笛。 抱琴出门来,不顾人间客。山院不洒扫,四时自虚寂。 落叶埋长松,出地才数尺。曾读上清经,知注长生籍。 愿示不死方,何山有琼液。
chù yān kǒu   àn àn wéi chēng zhōng jǐn liú   shí tōng
chū lín shān shǐ zhuǎn   jué jìng yuán qiào téng jiè xíng shì   píng shí mài
  v duàn háng chù   guāng huá yuán náo rán fēng jǐng   nǎi dào shén xiān zhái
tiān qíng máo tóu   cán yún zhēng bái chuāng shū shēng   jiǔ wén chuī
bào qín chū mén lái   rén jiān shān yuàn sǎo   shí
luò mái cháng sōng   chū cái shù chǐ céng shàng qīng jīng   zhī zhù cháng shēng
yuàn shì fāng   shān yǒu qióng