山中独吟

唐代 白居易
人各有一癖,我癖在章句。万缘皆已消,此病独未去。 每逢美风景,或对好亲故。高声咏一篇,恍若与神遇。 自为江上客,半在山中住。有时新诗成,独上东岩路。 身倚白石崖,手攀青桂树。狂吟惊林壑,猿鸟皆窥觑。 恐为世所嗤,故就无人处。
rén yǒu   zài zhāng wàn yuán jiē xiāo   bìng wèi
měi féng měi fēng jǐng   huò duì hǎo qīn gāo shēng yǒng piān   huǎng ruò shén
wèi jiāng shàng   bàn zài shān zhōng zhù yǒu shí xīn shī chéng   shàng dōng yán
shēn bái shí   shǒu pān qīng guì shù kuáng yín jīng lín   yuán niǎo jiē kuī
kǒng wèi shì suǒ chī   jiù rén chù