山中得长句戏呈周辅并简朱县丞

宋代 陆游
鹤鸣山空无鹤来,青霞嶂深天壁开。 千岩角逐互吞吐,一峰拔起矜崔嵬。 日光微漏潭见底,水气上薄云成堆。 幽禽飞鸣报客至,奇树璀璨知谁栽。 花藤怪蔓白昼暗,奔猿落狖无时哀。 路穷尚蹑一千级,忽见密竹藏楼台。 共言神僧昔住此,至今光景如天台。 搘筇负笠出复没,喜动妇人惊提孩。 高人何至作狡狯,无乃翫世聊相诙。 不然学道穷实际,讵舍正大崇奇儒林丈人学擅世,余事尚压蔡与崔。 名山未死可再到,此士一失难重陪。 赞府摘山事如织,摆拨领客何奇哉!境幽神怆不可住,归倩玉手传金杯。
míng shān kōng lái   qīng xiá zhàng shēn tiān kāi
qiān yán jué zhú tūn   fēng jīn cuī wéi
guāng wēi lòu tán jiàn   shuǐ shàng báo yún chéng duī
yōu qín fēi míng bào zhì   shù cuǐ càn zhī shuí zāi
huā téng guài màn bái zhòu àn   bēn yuán luò yòu shí āi
qióng shàng niè qiān   jiàn zhú cáng lóu tái
gòng yán shén sēng zhù   zhì jīn guāng jǐng tiān tāi
zhī qióng chū méi   dòng rén jīng hái
gāo rén zhì zuò jiǎo kuài   nǎi wàn shì liáo xiāng huī
rán xué dào qióng shí   shě zhèng chóng lín zhàng rén xué shàn shì   shì shàng cài cuī
míng shān wèi zài dào   shì shī nán zhòng péi
zàn zhāi shān shì zhī   bǎi lǐng zāi   jìng yōu shén chuàng zhù   guī qiàn shǒu chuán jīn bēi