山中答友人

唐代 孟贯
偶爱春山住,因循值暑时。风尘非所愿,泉石本相宜。 坐久松阴转,吟馀蝉韵移。自惭疏野甚,多失故人期。
ǒu ài chūn shān zhù   yīn xún zhí shǔ shí fēng chén fēi suǒ yuàn   quán shí běn xiàng
zuò jiǔ sōng yīn zhuǎn   yín chán yùn cán shū shén   duō shī rén