山中春思

唐代 独孤及
獭祭川水大,人家春日长。独谣昼不暮,搔首惭年芳。 靡草知节换,含葩向新阳。不嫌三径深,为我生池塘。 亭午井灶闲,雀声响空仓。花落没屐齿,风动群木香。 归路云水外,天涯杳茫茫。独卷万里心,深入山鸟行。 芳景勿相迫,春愁未遽忘。
chuān shuǐ   rén jiā chūn zhǎng yáo zhòu   sāo shǒu cán nián fāng
cǎo zhī jié huàn   hán xiàng xīn yáng xián sān jìng shēn   wèi shēng chí táng
tíng jǐng zào xián   què shēng xiǎng kōng cāng huā luò méi chǐ 齿   fēng dòng qún xiāng
guī yún shuǐ wài   tiān yǎo máng máng juǎn wàn xīn   shēn shān niǎo xíng
fāng jǐng xiāng   chūn chóu wèi wàng