山中楚辞 其六

宋代 高似孙
木蔌蔌兮皆冬,汎山林兮迎雪。匠此妙兮磅礴,信天人兮豪杰。 当是时雁分黯淡之云,花弄扶疏之月。酒涉隽兮少对,诗造微兮自悦。 天山兮谁饥,蔡州兮谁决。眇斯人兮毋作,雪霏霏兮空洁。
jiē dōng   fàn shān lín yíng xuě jiàng miào páng xìn   tiān rén háo jié    
dàng shì shí yàn fēn àn dàn zhī yún   huā nòng shū zhī yuè jiǔ shè juàn shǎo duì shī   zào wēi yuè    
tiān shān shuí   cài zhōu shuí jué miǎo rén zuò xuě   fēi fēi kōng jié