山中病起人境初涉而茅屋待结远人未归怅然兴怀书寄阿字

明代 释函是
一生多病为人忙,百事违心徒自伤。世乱有山容易住,道衰无侣不成藏。 白门僧去溪云断,雁翅书来海日长。为报江州莫久滞,北风吹雪入茅堂。
shēng duō bìng wéi rén máng   bǎi shì wéi xīn shāng shì luàn yǒu shān róng zhù   dào shuāi chéng cáng
bái mén sēng yún duàn   yàn chì shū lái hǎi zhǎng wèi bào jiāng zhōu jiǔ zhì   běi fēng chuī xuě máo táng