山中

宋代 方岳
暄风已惬绿阴凉,小簟初横六尺床。 如宇宙宽容膝地,与尘埃隔及肩墙。 鸟乌声乐樱桃熟,田舍人忙麦饭香。 留得壁间双不借,尚堪锄水共移秧。
xuān fēng qiè 绿 yīn liáng   xiǎo diàn chū héng liù chǐ chuáng  
zhòu kuān róng   chén āi jiān qiáng  
niǎo shēng yuè yīng táo shú   tián shè rén máng mài fàn xiāng  
liú jiān shuāng jiè   shàng kān chú shuǐ gòng yāng