山中

宋代 方岳
古木苍藤正一丘,草庐吾亦爱深幽。 断无俗物敢排闼,尽有好山堪倚楼。 已老始知书作崇,不才宁与命为仇。 石床只在松阴底,拳手支头百不忧。
cāng téng zhèng qiū   cǎo ài shēn yōu  
duàn gǎn pái   jǐn yǒu hǎo shān kān lóu  
lǎo shǐ zhī shū zuò chóng   cái níng mìng wèi chóu  
shí chuáng zhī zài sōng yīn   quán shǒu zhī tóu bǎi yōu