山中

宋代 郭祥正
风萧萧兮云蔼蔼,泉淙淙兮石皑皑。禽惊人兮,远飞去以复还。 客醉其间兮,殊不知为冠带。发被衣颓以自顾兮,谁为吾仇。 山花为我一笑兮,山草为我以忘忧。嗟世人之愚兮,竟营营以何求。 求百年之宠荣兮,取万世之奴囚。怵谗舌之甚兮,尚毁孔而谤周。 咄何得而何失兮,孰为马而为牛。歌数作兮饮未休,石骇以走兮泉凝而不流。 起挽石以道泉兮,尔何我尤。吾将去乎世兮,结尔以长年之游。
fēng xiāo xiāo yún ǎi ǎi   quán cóng cóng shí ái ái qín jīng rén yuǎn   fēi huán    
zuì jiān   shū zhī wèi guàn dài bèi tuí shuí   wèi chóu    
shān huā wèi xiào   shān cǎo wèi wàng yōu jiē shì rén zhī jìng   yíng yíng qiú    
qiú bǎi nián zhī chǒng róng   wàn shì zhī qiú chù chán shé zhī shén shàng   huǐ kǒng ér bàng zhōu    
duō de ér shī   shú wèi ér wèi niú shù zuò yǐn wèi xiū shí   hài zǒu quán níng ér liú    
wǎn shí dào quán   ěr yóu jiāng shì jié   ěr cháng nián zhī yóu