山中

宋代 姚勉
俯掬清泉漱齿牙,仰看白日照山花。 山中閒趣谁能会,更过僧房话午茶。
qīng quán shù chǐ 齿   yǎng kàn bái zhào shān huā  
shān zhōng xián shuí néng huì   gèng guò sēng fáng huà chá