山中

宋代 方岳
剩斸荒寒地百弓,尽供弄月与吟风。 太平世界丰登外,小有洞天閒适中。 野服染成驼样褐,山花开到雁来红。 夕阳篱落谁呼唤,盂酒蹄肩赛社翁。
shèng zhǔ huāng hán bǎi gōng   jǐn gōng nòng yuè yín fēng  
tài píng shì jiè fēng dēng wài   xiǎo yǒu dòng tiān xián shì zhōng  
rǎn chéng tuó yàng   shān huā kāi dào yàn lái hóng  
yáng luò shuí huàn   jiǔ jiān sài shè wēng