山中

金朝 边元鼎
世路风波老不禁,一廛归买就槐阴。坐诗为累言难解,因酒成狂病转深。 山月荒凉窥断梦,壁灯青黯伴微吟。十年积毁应销骨,岂碍孤云万里心。
shì fēng lǎo jīn   chán guī mǎi jiù huái yīn zuò shī wèi lèi yán nán jiě   yīn jiǔ chéng kuáng bìng zhuǎn shēn
shān yuè huāng liáng kuī duàn mèng   dēng qīng àn bàn wēi yín shí nián huǐ yīng xiāo   ài yún wàn xīn