山中

宋代 文天祥
沧洲棹影荻花凉,欸乃一声江水长。 赖有莼风堪斫脍,便无花月亦飞觞。 山中世已惊东晋,席上人多赋晚唐。 何处鱼羹不可饭,蚤拚泉石入膏肓。
cāng zhōu zhào yǐng huā liáng   ǎi nǎi shēng jiāng shuǐ zhǎng
lài yǒu chún fēng kān zhuó kuài   biàn 便 huā yuè fēi shāng
shān zhōng shì jīng dōng jìn   shàng rén duō wǎn táng
chǔ gēng fàn   zǎo pàn quán shí gāo huāng