山中
林樱堕红珠,打着琴上弦。山人时一笑,爱此声琅然。
lín
林
yīng
樱
duò
堕
hóng
红
zhū
珠
,
dǎ
打
zhe
着
qín
琴
shàng
上
xián
弦
。
。
shān
山
rén
人
shí
时
yī
一
xiào
笑
,
ài
爱
cǐ
此
shēng
声
láng
琅
rán
然
。
。