山中

唐代 方干
爱山却把图书卖,嗜酒空教僮仆赊。只向阶前便渔钓, 那知枕上有云霞。暗泉出石飞仍咽,小径通桥直复斜。 窗竹未抽今夏笋,庭梅曾试当年花。姓名未及陶弘景, 髭鬓白于姜子牙。松月水烟千古在,未知终久属谁家。
ài shān què shū mài   shì jiǔ kōng jiào tóng shē zhǐ xiàng jiē qián biàn 便 diào  
zhī zhěn shàng yǒu yún xiá àn quán chū shí fēi réng yàn   xiǎo jìng tōng qiáo zhí xié
chuāng zhú wèi chōu jīn xià sǔn   tíng méi céng shì dāng nián huā xìng míng wèi táo hóng jǐng  
bìn bái jiāng sōng yuè shuǐ yān qiān zài   wèi zhī zhōng jiǔ shǔ shuí jiā