山中

唐代 曹松
要路豪家非往还,岩门先有不曾关。众心惟恐地无剩, 吾意亦忧天惜闲。白练曳泉窗下石,绛罗垂果枕前山。 樵夫岂解营生业,贵欲自安麋鹿间。
yào háo jiā fēi wǎng huán   yán mén xiān yǒu céng guān zhòng xīn wéi kǒng shèng  
yōu tiān xián bái liàn quán chuāng xià shí   jiàng luó chuí guǒ zhěn qián shān
qiáo jiě yíng shēng   guì ān 鹿 jiān