山鹧鸪

唐代 白居易
山鹧鸪,朝朝暮暮啼复啼,啼时露白风凄凄。 黄茅冈头秋日晚,苦竹岭下寒月低。畬田有粟何不啄, 石楠有枝何不栖。迢迢不缓复不急,楼上舟中声暗入。 梦乡迁客展转卧,抱儿寡妇彷徨立。山鹧鸪, 尔本此乡鸟,生不辞巢不别群,何苦声声啼到晓。 啼到晓,唯能愁北人,南人惯闻如不闻。
shān zhè   zhāo zhāo   shí lòu bái fēng
huáng máo gāng tóu qiū wǎn   zhú lǐng xià hán yuè shē tián yǒu zhuó  
shí nán yǒu zhī tiáo tiáo huǎn   lóu shàng zhōu zhōng shēng àn
mèng xiāng qiān zhǎn zhuǎn   bào ér guǎ fu páng huáng shān zhè  
ěr běn xiāng niǎo   shēng cháo bié qún   shēng shēng dào xiǎo
dào xiǎo   wéi néng chóu běi rén   nán rén guàn wén wén