山园杂咏

宋代 陆游
桃花烂熳杏花稀,春色撩人不忍违。 俗客年来真扫迹,清樽日暮独忘归。 鱼行池面红云散,鹊起枝头绛雪飞。 莫道颠狂无诉处,卧看香篆掩斋扉。
táo huā làn màn xìng huā   chūn liáo rén rěn wéi  
nián lái zhēn sǎo   qīng zūn wàng guī  
xíng chí miàn hóng yún sàn   què zhī tóu jiàng xuě fēi  
dào diān kuáng chù   kàn xiāng zhuàn yǎn zhāi fēi