山园四咏·烟壑

宋代 姜特立
苍然者为烟,呀然者成壑。 赖此十八公,与之相领略。 中间制小亭,面势巧安著。 千山攒修眉,一水环青玉。 勃图映高标,觚棱翼飞角, 夜深或沈沈,月澹还漠漠。 趺坐者谁子,草衣复芒屩。 素发照晴昊,飘萧如野鹤。 傥非违世者,何以有此乐。 向夕下坡陀,清兴寄寥廓。 此境真可画,此意终难貌。
cāng rán zhě wèi yān   rán zhě chéng  
lài shí gōng   zhī xiāng lǐng lüè  
zhōng jiān zhì xiǎo tíng   miàn shì qiǎo ān zhù  
qiān shān zǎn xiū méi   shuǐ huán qīng  
yìng gāo biāo   léng fēi jiǎo  
shēn huò shěn shěn   yuè dàn hái  
zuò zhě shuí   cǎo máng juē  
zhào qíng hào   piāo xiāo  
tǎng fēi wéi shì zhě   yǒu  
xiàng xià tuó   qīng xīng liáo kuò  
jìng zhēn huà   zhōng nán mào