山园四咏·醒心亭

宋代 姜特立
昔人醒心处,唯恐玉山颓。 我今醒心亭,正与醉为媒。 醒心非醒酒,所醒遗形骸。 如病得大丹,如梦忽惊回。 如闇秉巨烛,如蛰发春苗。 有时酩酊中,蘧蘧自形开。 下视名利场,昏晓走尘埃。 醒处元不醒,醉时良可哀。 嗟哉我何人,颠倒有至怀。 不求醉中醒,却醉醒中杯。
rén xǐng xīn chù   wéi kǒng shān tuí  
jīn xǐng xīn tíng   zhèng zuì wèi méi  
xǐng xīn fēi xǐng jiǔ   suǒ xǐng xíng hái  
bìng dān   mèng jīng huí  
àn bǐng zhú   zhé chūn miáo  
yǒu shí mǐng dǐng zhōng   xíng kāi  
xià shì míng chǎng   hūn xiǎo zǒu chén āi  
xǐng chù yuán xǐng   zuì shí liáng āi  
jiē zāi rén   diān dào yǒu zhì huái 怀  
qiú zuì zhōng xǐng   què zuì xǐng zhōng bēi