山园

宋代 陆游
山园寂寂闭春风,个里天教著放翁。 万事已抛孤枕外,一尊常醉乱花中。 闲随戏蝶忘形久,细听啼莺得意同。 月桂可怜常在眼,小丛时放一枝红。
shān yuán chūn fēng   tiān jiào zhù fàng wēng
wàn shì pāo zhěn wài   zūn cháng zuì luàn huā zhōng
xián suí dié wàng xíng jiǔ   tīng yīng tóng
yuè guì lián cháng zài yǎn   xiǎo cóng shí fàng zhī hóng