山雨

宋代 文同
山雨洒春城,潗潗声颇急。 窗下读书人,横编揭阴湿。 高鸢饿独叫,远燕寒双入。 南园有桃杏,尽抱群梢泣。
shān chūn chéng   shēng  
chuāng xià shū rén   héng biān jiē yīn shī 湿  
gāo yuān è 饿 jiào   yuǎn yàn hán shuāng  
nán yuán yǒu táo xìng   jǐn bào qún shāo