山雨

唐代 皎然
一片雨,山半晴。长风吹落西山上,满树萧萧心耳清。 云鹤惊乱下,水香凝不然。风回雨定芭蕉湿, 一滴时时入昼禅。
piàn   shān bàn qíng cháng fēng chuī luò 西 shān shàng   mǎn shù xiāo xiāo xīn ěr qīng
yún jīng luàn xià   shuǐ xiāng níng rán fēng huí dìng jiāo shī 湿  
shí shí zhòu chán