山友赠藓花冠

唐代 项斯
尘污出华发,惭君青藓冠。此身闲未得,终日戴应难。 好就松阴挂,宜当枕石看。会须寻道士,簪去绕霜坛。
chén chū huá   cán jūn qīng xiǎn guān shēn xián wèi   zhōng dài yìng nán
hǎo jiù sōng yīn guà   dāng zhěn shí kàn huì xún dào shì   zān rào shuāng tán