山友续辞 山姑

唐代 王质
我取友兮得山姑,春雨春风沙土苏。山粗屦绽不皴脚,祗恐叉头罥花落。 拜蘋婆,揖菜娘,所思兮岂可忘,苦楝风高须索防。
yǒu shān   chūn chūn fēng shā shān zhàn cūn jiǎo   zhī kǒng chā tóu juàn huā luò
bài píng   cài niáng   suǒ wàng   liàn fēng gāo suǒ fáng