山友续辞 牛蒡

唐代 王质
我取友兮得牛蒡,稠丛捷鼠走不上。深山谁伏又谁牵,唇粗舌皴膝头壮。 实虽恶,食不恶,所思兮奚可却,松冈竹墩隔沙泺。
yǒu niú bàng   chóu cóng jié shǔ zǒu shàng shēn shān shuí yòu shuí qiān chún   shé cūn tóu zhuàng    
shí suī è   shí è   suǒ què   sōng gāng zhú dūn shā luò