山友辞 拖白练

唐代 王质
拖白练,拖白练,苍翠阴中玉一片。翻枝倒叶露微茫,风动树鸣忽不见。 穿向北,穿向南,山藤野蔓何能缠。呜呼此友兮可解颜,溪山缭绕多林峦。
tuō bái liàn   tuō bái liàn   cāng cuì yīn zhōng piàn fān zhī dào wēi máng   fēng dòng shù míng jiàn
chuān 穿 xiàng běi   chuān 穿 xiàng nán   shān téng màn néng chán yǒu jiě yán   shān liáo rào duō lín luán