山友辞 山鹧姑

唐代 王质
山鹧姑,山鹧姑,林深浓淡交荣枯。钩辀格磔半云木,山谷转深声转孤。 沙易行,泥难行,蚤呼春暗回春明。呜呼此友兮同所归,石藤屡罥道人衣。
shān zhè   shān zhè   lín shēn nóng dàn jiāo róng gōu zhōu zhé bàn yún shān   zhuǎn shēn shēng zhuǎn    
shā xíng   nán xíng   zǎo chūn àn huí chūn míng yǒu tóng suǒ guī shí   téng juàn dào rén