山友辞 山和尚

唐代 王质
山和尚,山和尚,低丛之下高林上。深飞撩动声稍稍,秾翠参差不能障。 不兰若,不招提,丁丁啼罢还栖栖。呜呼此友兮堪同栖,鲜枝润叶漫苍陂。
shān shàng   shān shàng   cóng zhī xià gāo lín shàng shēn fēi liáo dòng shēng shāo shāo   nóng cuì cēn néng zhàng
lán   zhāo   dīng dīng hái yǒu kān tóng   xiān zhī rùn màn cāng bēi