山友辞 屈陆儿

唐代 王质
屈陆儿,屈陆儿,元无屈陆何呼为。杂树停阴杂花静,相招相唤无人知。 屈兮陆,陆兮屈,凌乱冲花花纤丝。呜呼此友兮莫相疑,相伴空山深掩扉。
ér   ér   yuán wèi shù tíng yīn huā jìng   xiāng zhāo xiāng huàn rén zhī
    líng luàn chōng huā huā xiān yǒu xiāng   xiāng bàn kōng shān shēn yǎn fēi