山友辞 青菜子

唐代 王质
青菜子,青菜子,林静山空忽惊耳。闇中娟妙度清圆,东林吟罢西林起。 叶青青,菜青青,飞到山深声转清。呜呼此友兮相会心,萧骚野响生寒林。
qīng cài   qīng cài   lín jìng shān kōng jīng ěr ān zhōng juān miào qīng yuán   dōng lín yín 西 lín
qīng qīng   cài qīng qīng   fēi dào shān shēn shēng zhuǎn qīng yǒu xiāng huì xīn   xiāo sāo xiǎng shēng hán lín