山友辞 黄栗留

唐代 王质
黄栗留,黄栗留,寂寂寞寞传声幽。桃花吹堕杏花起,重叠春冈春树稠。 耳闻之,心萧然,花飞花落溪潺湲。呜呼此友兮真忘言,空山无人春亦寒。
huáng liú   huáng liú   chuán shēng yōu táo huā chuī duò xìng huā   chóng dié chūn gāng chūn shù chóu
ěr wén zhī   xīn xiāo rán   huā fēi huā luò chán yuán yǒu zhēn wàng yán   kōng shān rén chūn hán