山友辞 画眉儿

唐代 王质
画眉儿,画眉儿,林下何须更画眉。莽莽萝蔓迷东西,声高声低声总奇。 非真画,即真画,棘刺藤梢时一挂。呜呼此友兮长相陪,树杪声来树欲飞。
huà méi ér   huà méi ér   lín xià gèng huà méi mǎng mǎng luó màn dōng shēng 西   gāo shēng shēng zǒng    
fēi zhēn huà   zhēn huà   téng shāo shí guà yǒu zhǎng xiàng péi shù   miǎo shēng lái shù fēi