山樱

宋代 文同
岩壁自丛丛,年华寂寞中。 偶因移晓雨,似欲占春风。 嫩叶藏轻绿,繁葩露浅红。 孤根知幸否,从此对雕栊。
yán cóng cóng   nián huá zhōng  
ǒu yīn xiǎo   shì zhàn chūn fēng  
nèn cáng qīng 绿   fán qiǎn hóng  
gēn zhī xìng fǒu   cóng duì diāo lóng