山夜闻钟

唐代 张说
夜卧闻夜钟,夜静山更响。霜风吹寒月,窈窕虚中上。 前声既舂容,后声复晃荡。听之如可见,寻之定无像。 信知本际空,徒挂生灭想。
wén zhōng   jìng shān gèng xiǎng shuāng fēng chuī hán yuè   yǎo tiǎo zhōng shàng
qián shēng chōng róng   hòu shēng huàng dàng tīng zhī jiàn   xún zhī dìng xiàng
xìn zhī běn kōng   guà shēng miè xiǎng