山阳思归书寄女兄

宋代 王令
淮风情舒舒,楚水日夜流。 风能驾吾帆,水可载我舟。 余归知几时,子望悬百忧。 念我兄弟寡,商参各殊州。 十年不一逢,会合何所由。 幸逢子来归,与我相慰投。 甥儿入吾牵,甥女出吾留。 子吾笑其间,贫不知可愁。 心如熙春阳,乐若醉酒酬。 忆我别子日,将行更逗遛。 泣恐伤子心,泪出仰目收。 别日才几时,别思日九秋。 心随西北风,目望东南楼。 主人仁且贤,怜我羁旅游。 晨粳玉炊香,暮酒金注瓯。 盘蔬罗春青,豆脯兼夕鱐。 为食岂不美,义咽不下喉。 要当归子同,半菽饱亦优。 始予志所学,义当望轲丘。 朅来与世评,众口忽起咻。 尝观世金朱,此道久已偷。 胡为不奋去,附世如赘旒。 而子亦待人,特以贫不谋。 参差两如此,偃蹇势略侔。 要当去引去,逸世出网罘。 遐追避世徒,子与侍巾裘。 吾将亦娶妇,力以石臼求。 贸田结归庐,种树屋四周。 子居课桑蚕,我出鞭耕牛。 教妻绩以筐,使儿饷东畴。 坐笑忘岁时,聚首成白头。 归乎当何时,诗以侑子讴。
huái fēng qíng shū shū   chǔ shuǐ liú  
fēng néng jià fān   shuǐ zài zhōu  
guī zhī shí   zi wàng xuán bǎi yōu  
niàn xiōng guǎ   shāng shēn shū zhōu  
shí nián féng   huì suǒ yóu  
xìng féng lái guī   xiāng wèi tóu  
shēng ér qiān   shēng chū liú  
zi xiào jiān   pín zhī chóu  
xīn chūn yáng   ruò zuì jiǔ chóu  
bié zi   jiāng xíng gèng dòu liú  
kǒng shāng zi xīn   lèi chū yǎng shōu  
bié cái shí   bié jiǔ qiū  
xīn suí 西 běi fēng   wàng dōng nán lóu  
zhǔ rén rén qiě xián   lián yóu  
chén jīng chuī xiāng   jiǔ jīn zhù ōu  
pán shū luó chūn qīng   dòu jiān  
wèi shí měi   yàn xià hóu  
yào dāng guī zi tóng   bàn shū bǎo yōu  
shǐ zhì suǒ xué   dāng wàng qiū  
qiè lái shì píng   zhòng kǒu xiū  
cháng guān shì jīn zhū   dào jiǔ tōu  
wéi fèn   shì zhuì liú  
ér zi dài rén   pín móu  
cēn liǎng   yǎn jiǎn shì lüè móu  
yào dāng yǐn   shì chū wǎng  
xiá zhuī shì   zi shì jīn qiú  
jiāng   shí jiù qiú  
mào tián jié guī   zhòng shù zhōu  
zi sāng cán   chū biān gēng niú  
jiào kuāng   shǐ 使 ér xiǎng dōng chóu  
zuò xiào wàng suì shí   shǒu chéng bái tóu  
guī dāng shí   shī yòu zi ōu