山雪歌

明代 释函可
山巍巍,雪霏霏。日夕随风栖涧石,夜寒和月照岩扉。 山杳杳,雪皎皎。雪在山头雪更高,山头有雪山逾老。 老僧爱雪兼爱山,岁岁山中自掩关。每到冬来必见雪,每到见雪必开颜。 我心与雪何相似,长欲空山抱雪死。纵令骨化定为冰,直至魂销应作水。 我常对雪寂无声,雪来见我如有情。昔日袁安今日子,相看相伴两忘形。 从来不愿销金帐,羔羊美酒斟还唱。人间行乐只片时,曲残酒醒身凋丧。 亦不愿高楼玉笛吹,梅花落处使人悲。此中何限江南客,对此安能不泪垂。 但愿深山荒寺里,尽日无人吾与尔。只恐春来尔不禁,寂寂相思从此始。 是时天地苦冥冥,山僧作歌山雪听。
shān wēi wēi   xuě fēi fēi suí fēng jiàn shí   hán yuè zhào yán fēi
shān yǎo yǎo   xuě jiǎo jiǎo xuě zài shān tóu xuě gèng gāo   shān tóu yǒu xuě shān lǎo
lǎo sēng ài xuě jiān ài shān   suì suì shān zhōng yǎn guān měi dào dōng lái jiàn xuě   měi dào jiàn xuě kāi yán
xīn xuě xiāng   zhǎng kōng shān bào xuě zòng lìng huà dìng wèi bīng   zhí zhì hún xiāo yīng zuò shuǐ
cháng duì xuě shēng   xuě lái jiàn yǒu qíng yuán ān jīn zi   xiāng kàn xiàng bàn liǎng wàng xíng
cóng lái yuàn xiāo jīn zhàng   gāo yáng měi jiǔ zhēn hái chàng rén jiān xíng zhī piàn shí   cán jiǔ xǐng shēn diāo sàng
yuàn gāo lóu chuī   méi huā lào chù shǐ 使 rén bēi zhōng xiàn jiāng nán   duì ān néng lèi chuí
dàn yuàn shēn shān huāng   jìn rén ěr zhǐ kǒng chūn lái ěr jīn   xiāng cóng shǐ
shì shí tiān míng míng   shān sēng zuò shān xuě tīng