山雪

唐代 皎然
夕阳在西峰,叠翠萦残雪。狂风卷絮回,惊猿攀玉折。 何意山中人,误报山花发。
yáng zài 西 fēng   dié cuì yíng cán xuě kuáng fēng juǎn huí   jīng yuán pān shé
shān zhōng rén   bào shān huā