山行遇雨

宋代 洪适
天公作意轰雷霆,风雨骤至神如兵。翻手为云只俄顷,举头见日尤精明。 蚁君一战方奏凯,鸠妇复还已和鸣。税驾欲投佳处所,林间隐隐疏钟声。
tiān gōng zuò hōng léi tíng   fēng zhòu zhì shén bīng fān shǒu wéi yún zhǐ é qǐng   tóu jiàn yóu jīng míng    
jūn zhàn fāng zòu kǎi   jiū huán míng shuì jià tóu jiā chǔ suǒ lín   jiān yǐn yǐn shū zhōng shēng