山行遇雨

唐代 孙逖
骤雨昼氤氲,空天望不分。暗山唯觉电,穷海但生云。 涉涧猜行潦,缘崖畏宿氛。夜来江月霁,棹唱此中闻。
zhòu zhòu yīn yūn   kōng tiān wàng fēn àn shān wéi jué diàn   qióng hǎi dàn shēng yún
shè jiàn cāi xíng liáo   yuán wèi 宿 fēn lái jiāng yuè   zhào chàng zhōng wén