山行乡友遗五言

宋代 卫宗武
一雨如膏沐,秋山为我容。 谁云乏神秀,遐想犹岱宗。 绝无喜仅有,畴列兹群峰。 缭绕若仙城,花但无芙蓉。 幽香含桂菊,积翠浮杉松。 生平嗜林谷,不厌来辙重。 几蹑灵运屐,屡扶张骞筇。 鹭朋与鸥侣,足为谈笑供。 折简不可招,欠致人中龙。 毫端具造化,物象工陶鎔。 吟思方渊渟,风挠鸣淙淙。 佳章忽在前,撩动此兴浓。 君胡倦一出,嘲咏乃不傭。 且勤远致馈,与客叨飧饔。
gào   qiū shān wèi róng  
shuí yún shén xiù   xiá xiǎng yóu dài zōng  
jué jǐn yǒu   chóu liè qún fēng  
liáo rào ruò xiān chéng   huā dàn róng  
yōu xiāng hán guì   cuì shān sōng  
shēng píng shì lín   yàn lái zhé zhòng  
niè líng yùn   zhāng qiān qióng  
péng ōu   wèi tán xiào gōng  
zhé jiǎn zhāo   qiàn zhì rén zhōng lóng  
háo duān zào huà   xiàng gōng táo róng  
yín fāng yuān tíng   fēng náo míng cóng cóng  
jiā zhāng zài qián   liáo dòng xīng nóng  
jūn juàn chū   cháo yǒng nǎi yōng  
qiě qín yuǎn zhì kuì   dāo sūn yōng