山行二首

宋代 韩元吉
晴日烘林百草香,杖藜徐步兴何长。 残花的皪明幽径,老笋参羞出断墙。
qíng hōng lín bǎi cǎo xiāng   zhàng xīng zhǎng  
cán huā de míng yōu jìng   lǎo sǔn cān xiū chū duàn qiáng