山行二绝

宋代 王炎
路回浓绿屡低盖,风定落红时点衣。 行李驰驱无暇日,客情乡思两依依。
huí nóng 绿 gài   fēng dìng luò hóng shí diǎn  
xíng chí xiá   qíng xiāng liǎng