山行

明代 边贡
两山开一径,杳杳入云烟。仄磴樵人下,危峰野衲禅。 断鸿愁返照,归马识斜川。井邑干戈后,凋零异昔年。
liǎng shān kāi jìng   yǎo yǎo yún yān dèng qiáo rén xià wēi   fēng chán    
duàn hóng 鸿 chóu fǎn zhào   guī shí xié chuān jǐng gān hòu diāo   líng nián