山行

宋代 方岳
人情何翅抵黄间,鴥彼鸿冥杳莫攀。 宠辱可惊浮世事,是非不到好溪山。 怒鹏已较三千里,老马宁思十二閒。 丘壑傥容诗入社,肯将宗派继还还。
rén qíng chì huáng jiān   hóng 鸿 míng yǎo pān  
chǒng jīng shì shì   shì fēi dào hǎo shān  
péng jiào sān qiān   lǎo níng shí èr xián  
qiū tǎng róng shī shè   kěn jiāng zōng pài hái hái