山行

宋代 刘攽
危涂烦侧足,积水向吹襟。云树参天直,风湍殷地深。 翠香秋后草,巧语霁来禽。信美非人境,无为久滞淫。
wēi fán   shuǐ xiàng chuī jīn yún shù cān tiān zhí fēng   tuān yīn shēn    
cuì xiāng qiū hòu cǎo   qiǎo lái qín xìn měi fēi rén jìng   wéi jiǔ zhì yín