山行

宋代 方岳
寒食清明数日间,青青杨柳与谁攀。 乾坤不尽云边眼,冰雪相堪屋上山。 时序只将诗拨遣,穷愁聊以酒防閒。 无心自是长生药,莫误丹炉觅大还。
hán shí qīng míng shù jiān   qīng qīng yáng liǔ shuí pān  
qián kūn jìn yún biān yǎn   bīng xuě xiāng kān shàng shān  
shí zhǐ jiāng shī qiǎn   qióng chóu liáo jiǔ fáng xián  
xīn shì cháng shēng yào   dān hái